Bài đăng

Về No Country for Old Men (2008)

Hình ảnh
Spoiler Alert!!!! Vì đã lỡ coi There Will Be Blood , mình xem luôn No Country for Old Men cho có đôi có cặp. Từ giờ thì bà đã không còn nhẫm lẫn hai đứa mày với nhau nữa nhé. Phần con người nông cạn và phù phiếm trong mình thấy ngay là No Country for Old Men dễ coi hơn hẳn There Will Be Blood . Cả về chủ đề, tình tiết, cao trào lên xuống dồn dập và những nhân vật cứng cựa, khó xơi, không ai chạy nhảy la làng cho cố rồi bị giết bởi con ky bowling cả, nhìn chung No Country for Old Men ăn đứt There Will Be Blood về phương diện giải trí. Ai mà không muốn xem một phim viễn tây kinh điển về một cuộc rượt đuổi gay cấn giữa một anh cao bồi, gã sát thủ và ông chú cảnh sát được đạo diễn bởi anh em nhà Coen? Trong một ngày đẹp trời và xấu mạng, gã cao bồi Llewelyn Moss (Josh Brolin) vô tình đến một nơi không nên đến và lấy một thứ không phải của mình. Nói một cách công bằng, thiết diện vô tư (dạo này mình xem quá nhiều Bao Thanh Thiên với má), mọi rắc rối, phiền hà, khổ đau sau...

Về There Will Be Blood (2007)

Hình ảnh
Vì nhiều lý do tào lao, mình luôn lộn hai phim siêu kinh điển, hai gã khổng lồ, hai siêu phẩm nghệ thuật là There Will Be Blood và No Country for Old Men với nhau. Để ngụy biện cho bản thân, tụi nó ra đời cùng năm, cùng chạy đua vũ trang trong cuộc chiến vương quyền Oscar năm đó, chỉ cần nhìn cái tên phim cũng biết phim nào cũng sầu thảm, bi lụy với mấy chú già da trắng ngồi buồn buồn, rầu rầu. Đến cả cái tone phim cũng xám xịt, đục ngầu như bầu trời mùa mưa. Bản thân mình cũng tồ, mình không thích tìm hiểu nội dung phim trước khi xem. Sau nhiều lần bị spoil trước do vô tình coi mấy cái clip bình phim trên mạng, mình lờ mờ biết được một trong hai phim có Javier Bardem với vai một kẻ giết người máu lạnh, nơi Paul Dano và Daniel Day- Lewis đóng vai hai anh em nghèo khó, dù đấu tranh kịch liệt nhưng cuối cùng cũng bị giết bởi Bardem vì họ nợ tiền dầu của hắn nhưng không chịu trả. Trong một tối rảnh rỗi, mình quyết định xem bộ phim nêu trên, thế là mình xem There Will Be Blood. ...

Về The Storied Life of A.J. Firky – Gabrielle Zevin

Hình ảnh
Sau bao nhiêu ngày tranh đấu cho cái sự lười và thực sự thiếu thời gian vì công việc, mình chọn tối thứ sáu quý giá để viết về một quyến sách mà chính mình cũng không thực sự thích.   Giá mà cuộc sống cũng ngẫu nhiên và đơn giản như thế. Nhà xuất bản đã chọn một cái tên vô cùng lố lăng cho tác phẩm “Sách đời xuôi ngược”, thay vì để nguyên tên gốc là The Storied Life of A.J. Firky . Với ánh mắt của một cựu sinh viên kinh tế đã lết qua môn marketing một cách chật vật, mình hiểu tại sao người ta chọn cái tên đó để thu hút độc giả. Chẳng phải nó thu hút mình đó thôi? Mình cũng như hàng trăm, hàng ngàn cá nhân rởm đời khác bị thu hút bởi dòng chữ đao to búa lớn kia, với một bầu trời tưởng tượng về những điều mà một quyển sách mỏng dính kia có thể mang lại. Nếu nhà xuất bản giữ nguyên tên gốc, Cuộc đời như câu chuyện của A.J. Firky , mình sẽ nghĩ đây là một quyển sách tiểu sử về một nhân vật lẫy lừng nào đó mà người dốt nát như mình chưa từng nghe quá, đồng nghĩa với “dẹp luôn,...

Rosemary’s Baby (1968) và Chinatown (1974) – Hai phim của Roman Polanski

Hình ảnh
Phim mà không có gì nhiều để viết nhưng vẫn cứ muốn viết về nó Mình đoán Polanski chưa bao giờ được coi là người đàng hoàng. Thỉnh thoảng mình tự hỏi, nếu Polanski thực hiện trách nhiệm của một người chồng bình thường, tức là ở bên cạnh chăm sóc cô vợ bầu 8 tháng rưỡi, liệu số nạn nhân trong vụ giết hại Sharon Tate có giảm. “Nhờ” cái sự yêu thương nồng ấm của chồng, Sharon Tate gần ngày lâm bồn không có ai bên cạnh nên gọi bạn bè tới chơi cho vui, ai dè cả lũ bất hạnh chết sạch. Bảo bi kịch này đổ thừa cho Polanski cũng không đúng nhưng nói ổng vô can, không lỗi lầm gì thì cứ thấy sai sai. Mãi đến năm 1977, nhân cách mờ mờ của Polanski mới được làm rõ ra là đen sì sì. Sau khi chuốc rượu và hiếp dâm một người mẫu vị thành niên, Polanski tự dưng sợ ngồi tù nên chạy sang châu Âu trốn tội. Ổng trốn cũng lâu dài và chuyên nghiệp lắm. Trong một Hollywood vô liêm sỉ và bại hoại, người như Polanski tiếp tục được làm phim, giành giải thưởng, thậm chí là thắng một giải Oscar cho đạo...

Về Umberto D. (1952)

Hình ảnh
Spoiler Alert!!! Mình cứ làm như thể sẽ có người tìm xem phim này không bằng Theo kinh nghiệm cá nhân, những “recommendation” thường chỉ đúng khi nó là thuật toán trên youtube. Còn lại, từ bạn bè, người thân, người lạ, đồng nghiệp, bạn qua thư,… hầu hết chỉ mang tính tượng trưng, lịch sự và dò xét. Mỗi cá nhân, cho dù nhạt nhẽo và ba phải đến đâu, đều phảng phất đâu có tính cách mờ mờ của riêng mình, theo đó là một mức độ thẩm mỹ tương ứng với tính cách nhàn nhạt của họ. Phim họ xem, nhạc họ nghe, sách họ vô tình đọc được cái bìa, đều là thứ họ dành cho họ, gắn bó với một khoảnh đời của họ, tuyệt nhiên không có dành cho mình. Tuổi tác, học vấn, sở thích quái đản, trầm cảm, huyễn hoặc, bia rượu,… tất cả đều ảnh hưởng đến cái “recommendation” họ chọn cho mình mỗi khi mình hỏi họ “Phim mà mày thích nhất là gì?” Thằng bạn của mình bảo một trong những phim nó cho rằng hay nhất mọi thời đại là Umberto D . Mình tò mò. Mình chưa bao giờ nghe về cái phim đó, và tin mình đi, mình xem ...