Bài đăng

Về Jealous – Labrinth

27/09/2018 Một trong những ưu điểm của việc bị các công ty công nghệ hàng đầu trên thế giới đánh cắp thông tin là họ biết được mình thích gì, đôi lúc lại còn có vẻ hiểu rõ mình hơn cả mình. Thì biết sao giờ, hồi giờ mình đánh giá bản thân chỉ nhờ cảm tính và hai mươi mấy cái xuân xanh tự tìm hiểu nhau, chứ mình đâu có cái kho dữ liệu lưu trữ mọi đường đi nước bước của bản thân và một thuật toán thần sầu định chuẩn sẵn mình thích loại nhạc nào, xem phim gì, mấy giờ đi ị đâu. Nhờ phần Recommended trên Youtube mà mình khám phá ra Mitski, Laura Marling, Kate Bush, Damien Rice và cả hàng trăm bài hát khác cũ mới khác nữa. Bao nhiêu con người hay ho mà nếu không nhờ Youtube bí mật tổng hợp và đánh giá những hoạt động mình thực hiện hàng ngày trên đó, thành thật là mình chẳng bao giờ biết tới. Nếu hỏi là hóa ra Youtube tốt với mình thế cơ à? Tất nhiên rồi, nếu như không kể đến việc bị xâm phạm thông tin, bị phân tích tâm lý để kiếm chác quảng cáo và truyền bá thông tin chính trị có mục ...

Về Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya – Higashino Keigo

   Khó mà nghĩ tác giả của Bạch dạ hành (một trong những truyện trinh thám buồn chán nhất mình từng đọc) lại là người viết tác phẩm này. Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya là một trong những bất ngờ nho nhỏ mình hãnh diện được đón nhận, được táng vào bản mặt tự mãn của bản thân rằng chỉ những quyển sách mình biết đến mới thực sự đáng để đọc.    Thực tế mình đã không đọc trong một thời gian khá dài rồi, có lẽ từ đầu năm, khi mình đọc Catcher in the Rye – J.D. Salinger. Sách thì vẫn mua về đều đặn và chất đầy trong phòng, nhìn thì đẹp, đọc thì không, tội lỗi thì chất chứa vì mình không hẳn là kiểu người bận rộn đến mức không có thời gian đọc sách. Thời gian gần đây thì mình mới phát hiện ra loại người giống mình không thiếu, thậm chí là phổ biến đến mức có một thuật ngữ riêng để chỉ về họ. “Tsundoku” được giải nghĩa là chồng sách không được đụng tới, chỉ những người mua sách về chỉ để ngắm nghía chứ không đọc. Đôi lúc mình nghĩ mua sách về giống như một tâm lý ...

Về Rushmore (1998)

Spoiler Alert! Một ngày đẹp trời, mình quyết định xem tất cả phim của Wes Anderson. May cho mình là ảnh cũng kỹ tánh, không phải năm nào cũng có phim nên cũng không khó để xem hết. Rushmore là phim thứ 4 của Wes Anderson mà mình từng xem, sau The Grand Budapest Hotel (2014), Moonrise Kingdom (2012) và Fantastic Mr. Fox (2009). Việc xem được ba phim này hoàn toàn là ngẫu nhiên, lúc đó mình không biết Wes Anderson là ai, mình chỉ đơn giản là xem phim. Sau này với kiến thức phim ảnh được mở rộng nhờ có nhiều thời gian rảnh, mình biết đến Wes Anderson như một trong những đạo diễn có phong cách riêng độc đáo nhất nền nghệ thuật thứ bảy. Là một khán giả thông thường, mình không đủ chuyên môn để phân tích cái đặc trưng của Wes Anderson, nhiệm vụ đó đã được hàng trăm blog, review phim, clip trên youtube hoàn thành xuất sắc, không cần mình xí xọn. Cái cốt yếu là khi một phim mới đập vào mắt, thậm chí là trailer thôi, mình biết đó là phim của ảnh chỉ qua vài khung hình tiêu biể...

Về gấu trúc

Dựa trên hiểu biết của mình về ngữ văn, mình biết rằng chỉ cần có một bộ não đủ phong phú và thích suy diễn, bất cứ điều bình thường nào đều cũng có thể được giải thích thành hàng trăm ý kiến hoàn toàn khác biệt so với những từ ngữ ban đầu. Cứ hỏi Xuân Diệu mà xem, thơ ông có lẽ chẳng đẹp như mấy chục bài văn mẫu bình luận về thơ và đời của ông đâu. Vậy nên trong trường hợp bài viết này, mình buộc phải nói trước, mình hoàn toàn chỉ nói  về gấu trúc, một loài động vật, mình hoàn toàn không có ý định đi xa hơn chủ đề động vật. Những suy nghĩ về gấu trúc thoáng qua đầu mình khi lỡ xem Planet Earth 2006, một series xuất sắc về thiên nhiên và động vật của đài BBC. Nếu ai có điều kiện (thời gian rảnh và một màn hình siêu nét), làm ơn bỏ thời gian xem nó thay vì vùi đầu vô mấy phim truyền hình hay gameshow vô bổ khác. Những hình ảnh trong serie đẹp đến mức ná thở (breathtaking), thậm chí đối với một cô gái đang có PMS, cô ta có thể khóc nữa cơ. Sau đây là những gì mình thu lượm...

Về Valhalla Rising (2009)

 (Spoiler Alert) Nói nó bị đánh giá quá thấp so với giá trị thực (underrated) cũng dễ hiểu, bộ phim không dành cho tất cả mọi người, bao gồm cả mình. Việc chuyển sang chế độ đánh số một phần vì mình quá lười để chuyển thành đoạn văn, mặt khác, vì không đủ trình độ cái giá trị của phim, mình chỉ có vài từ để nói. 1.    Mads Mikkelsen là một diễn viên tài năng. Đừng chỉ xem ảnh mỗi trong Hannibal. 2.        Đối với người dốt lịch sử, địa lý như mình, bộ phim là một thử thách trong việc tìm ra bối cảnh sự kiện. Không như những phim hành động phổ thông thông thường có dòng chữ chạy trên màn hình về nơi chốn, thời gian các nhân vật ăn, ngủ, đi ị, Valhalla Rising cứ diễn ra tự nhiên như ruồi. Khán giả phải tự động não đoán xem anh bị xích kia là ai, anh bị giết kia là thằng quái nào, tại sao anh đó lại làm chuyện đó, tại sao anh đó lại không làm chuyện đó, cái quái gì đang diễn ra, bởi không như một bộ phim của Wes Anderson, không có n...

Về It Happened One Night (1934)

(Spoiler Alert) Nếu đặt trong bối cảnh hiện tại, It Happened One Night là một bộ phim tình cảm hài tầm thường với hàng chục mô-típ cũ kỹ cứ chen chúc xen kẽ với nhau như thể sợ bị bỏ quên. Nhưng cho dù có quen thuộc, sến sẩm và dễ đoán như thế nào, mình vẫn cố nhớ rằng bộ phim được sản xuất vào năm 1934, nó đã già như trái cà, và những thứ mình phàn nàn về cốt truyện, xây dựng nhân vật, cái kết này nọ, có thể đối với khán giả thập niên đó, It Happened One Night là một thứ hoàn toàn mới tinh và đặc biệt. Biết đâu đấy, chính It Happened One Night mới là quân tiên phong đặt nền móng cho hàng trăm sách truyện, phim ảnh, truyền hình sau này về chuyện mấy cô thượng lưu hay phải lòng mấy anh giai dẻo mỏ ít tiền. Câu chuyện không thể cũ hơn. Tại Florida, cô tiểu thư nhà giàu Ellen/ Ellie Andrews sau khi bị ba la và ngăn cấm tình yêu đã nhảy thuyền đi bụi. Bằng một cách tài tình phục vụ cho cốt truyện, cô gái trẻ sống trong nhung lụa từ bé và không có một chút kỹ năng thực tế nào đã qua ...

Về Dave Made a Maze (2017)

(Spoiler Alert) Mình tự cười bản thân chút, mình làm như thể có ai biết đến mà xem phim này không bằng. Hồi đầu năm, do có quá nhiều thời gian rãnh rỗi và ở trên Youtube suốt ngày, mình vô tình xem được trailer của Dave Made a Maze. Mình nhớ là mình nhấn chọn xem cái trailer ấy bởi bộ phim có một cái tên rất thú vị chứ không vì bất cứ lý do nào khác. Nó có vẻ là một bộ phim Hollywood hạng B, không có diễn viên nào mà mình biết tên, mình cũng chưa nghe đến bộ phim này bao giờ, thậm chí cái thumbnail của nó nhìn cũng câu khách rẻ tiền lắm: một anh cơ bắp lồng lộn với cái đầu trâu quái vật. Như bên tây có câu “Don’t judge a book by its cover” và ông bà ta có dạy “Đừng nhìn mặt bắt hình dong”, Dave Made a Maze có nhiều thứ để khám phá hơn mình tưởng. Nó thực sự chứa đựng nhiều bất ngờ hơn mình tưởng. Câu chuyện cực kỳ mới mẻ và sáng tạo. Trong dịp cuối tuần bạn gái đi vắng, anh thanh niên thất nghiệp chán đời Dave đã xây một pháo đài bằng bìa carton ngay trong phòng khách căn hộ...